Bánh kem cam phủ chocolate ganache

Tôi là người yêu bánh. 

Bạn sẽ biết bạn yêu ai đó, yêu thứ gì đó khi mà chỉ ý nghĩ về người đó, về thứ đó thôi cũng đủ làm trên môi bạn xuất hiện một nụ cười, đủ làm cho bạn cảm thấy xốn xang, rộn ràng, khấp khởi trong lòng. Và khi bạn được gặp người đó, được nhìn thấy thứ đó, bạn cảm thấy mình đang như nắng hạn được gặp mưa.
Tôi biết tôi yêu bánh khi đêm đã về khuya mà tôi vẫn không ngăn đc bản thân mình thốt ra thành lời ba chữ “sung sướng quá!” chỉ bởi tôi biết ngày mai tôi sẽ đc lăn ngón tay qua từng lớp bột, đc đưa lên mũi hít hà mùi bơ đánh bông thật thơm, thật ngậy, đc thả mình trên ghế thư thái đợi mẻ bánh chín vàng trong không gian ngập tràn mùi vani ngọt lịm. 
 
Vì bánh – tôi có thể quên hết thời gian, quên ăn, quên nghỉ (ngay cả khi tôi bầu bí bụng to tôi vẫn ko ngại đứng lâu để trộn nhào bột, hay bắt nắn nót từng bông hoa kem bơ), thậm chí tôi quên luôn cả…chồng tôi (Tôi nói thật! Bởi khi tôi nướng bánh, có khi chồng nhắn tin tôi cũng quên ko kịp trả lời, cũng quên luôn cả việc nhắn hỏi xem giờ này chồng đã ăn uống gì hay chưa). 
 
Tình yêu tôi dành cho bánh bắt đầu từ cách đây ngót nghét 5 năm. Tôi phải cám ơn mẻ bánh cupcakes đầu tiên tôi làm…từ bột pha sẵn, bởi mẻ bánh ấy giúp tôi nhận ra hoá ra làm bánh ko phải là một việc thần kỳ hay cao siêu tới nỗi những người “yêu bánh một cách chuyên nghiệp nhưng nướng bánh một cách nghiệp dư” như tôi không thể làm được. Tôi cũng phải cám ơn những năm tháng ở Mỹ, được tiếp xúc với văn hoá của họ khiến tôi hiểu rằng nướng bánh là một trong những nét văn hoá ẩm thực rất đỗi đời thường trong sinh hoạt thường nhật, y như phụ nữ Việt Nam thì đều biết gói nem vậy.
 
Và thế là tôi mày mò. Tôi tự học, tự dạy mình làm bánh. Những năm tháng du học một mình, nướng bánh là niềm vui qua ngày của tôi. Từ bỏ những gói bột pha sẵn, tôi tìm tới những công thức làm bánh từ các nguyên liệu cơ bản, cho tới tương đối phức tạp. Tôi tự nướng, tự kiểm định, tự ăn, tự nâng niu, và cũng tự rút kinh nghiệm qua những lần tự tay trút vào sọt rác không ít mẻ bánh hỏng (mà trút xong rồi tôi cứ ngồi thừ ra vì tiếc công, tiếc của). Dần dà tôi cũng có những công thức gia giảm của riêng tôi.
Khi tôi tốt nghiệp, có hai thứ mà dù thế nào tôi cũng quyết phải mang bằng được về Việt Nam, đó là tất cả tài liệu, sách vở trg 2 năm học, và một đống đồ nghề làm bánh mà khi ấy bày ra đã đủ xếp đầy chiếc giường ngủ của tôi. 
 
Tôi yêu bánh là thế, vậy mà tôi bỏ bê bánh quá lâu rồi. Phần vì tôi bận con mọn, bận công việc, bận cả…giảm cân mà tôi dần quên đi niềm đam mê (chứ không còn đơn thuần chỉ là sở thích) này. Tôi vẫn tiếc vì mình chưa sắp xếp được thời gian mà đi học một lớp làm bánh cho thật bài bản & tử tế. Tất cả những gì tôi làm từ trước tới giờ mới chỉ do tôi tự mày mò mà ra. Tôi vẫn nghĩ đam mê nào cũng cần phải nuôi dưỡng, viên ngọc nào cg cần phải mài dũa thì mới sáng mới đẹp. Vì thế tôi vẫn muốn tôi có thể cân đối công việc & thời gian để tham gia một khoá học làm bánh & trang trí bánh trong tương lai cho thật chỉn chu. 
Tôi luôn thấy mình ngẩn ngơ trước những chiếc bánh được trang trí sắc nét, những bông kem bơ, bông hoa đường được bắt nét hay uốn nặn sắc sảo. Tôi nặng hình thức & ưa cái đẹp nên tôi đề cao cách thức trình bày trong làm bánh, và tôi luôn khâm phục những bàn tay tài hoa làm ra những chiếc bánh đẹp lung linh như những tác phẩm nghệ thuật mà người ta chỉ dám ngắm nhìn chứ chẳng nỡ ăn. 
 
Dù thời gian qua tôi bỏ bê bánh nhưng ko có nghĩa là tình yêu với bánh trong tôi giảm đi. 
Tôi biết tôi vẫn yêu bánh lắm khi tôi vẫn say mê xem cập nhật ảnh bánh trái các bạn, các em, và các chị đồng nghiệp của tôi làm hàng tuần. 
Tôi biết tôi vẫn yêu bánh khi tôi vẫn lùng sục mua cho đủ những cuốn sách chia sẻ công thức từ các blogger Việt gần đây để xem, để học tập, và để được truyền lửa.
Tôi biết tôi vẫn yêu bánh khi mỗi cuối tuần về nhà ngoại, tôi vẫn lần giở chồng sách làm bánh ra xem, ra ngắm (để rồi lại cất đi vì tới giờ cho con ăn, con ngủ).
Và tôi vẫn biết tôi yêu bánh khi tôi gọi hai tình yêu lớn trong đời của tôi là Bánh & Bơ.
 
Và vì tôi yêu bánh lắm nên tôi phải quay lại thôi. Tình yêu này đắm đuối quá, tôi không dứt bỏ được đâu…
 
Mẻ bánh cuối tuần vừa qua – bánh kem cam phủ chocolate ganache ngọt ngào cho tình yêu tôi dành cho bánh & cho cả con trai Bánh của tôi!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: